Gia đình thứ tư.
Lâm Nhàn đang nằm ườn trên ghế sofa, Thần Thần ngồi dưới chân, đang đấm bóp cho bố.
"Mạnh tay chút nữa đi, bố chịu được."
Lâm Nhàn ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ rũ rượi: "Sao người dẫn chương trình vẫn chưa tới nhỉ? Bị táo bón à?"
"Táo bón thì chắc phải ra nhanh chứ, con đoán là bị tiêu chảy rồi."
Thần Thần ngồi cạnh phân tích.
Thần Thần vừa khỏe mạnh, biết nấu ăn, EQ cao, lại còn biết đấm bóp cho bố nữa? Đứa con thần tiên phương nào đây! Kiếp trước Lâm Nhàn giải cứu dải Ngân Hà chắc?
Tuy Lâm Nhàn hơi lầy, nhưng mối quan hệ của hai bố con nhà này thoải mái thật sự! Vừa khịa nhau như bạn bè vừa quan tâm nhau, ghen tị quá đi
...]
Trong tuần này, vụ án Lâm Nhàn bị vu khống cũng đã được giải quyết êm xuôi, tòa án đã đưa ra phán quyết:
I. Các tình tiết được làm rõ qua xét xử
Bị cáo Phương Phương (tên giả) giả vờ nhảy sông, Lâm Nhàn đi ngang qua phát hiện người này đang vùng vẫy dưới nước nên lập tức nhảy xuống cứu.
Trong quá trình cứu hộ, hai tay của Lâm Nhàn luôn đặt ở nách và điểm tựa lưng eo của bị cáo, không hề chạm vào bất kỳ bộ phận nhạy cảm nào, động tác hoàn toàn phù hợp với quy chuẩn cứu hộ khẩn cấp.
Sau khi được cứu, Phương Phương lại vu khống Lâm Nhàn lợi dụng việc cứu người để sàm sỡ, đồng thời cắt ghép video, chèn thêm phụ đề "Kẻ biến thái giả cứu người thật sàm sỡ" rồi đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội.
Video gốc đạt tổng cộng 178.000 lượt xem, 14.000 lượt chia sẻ, châm ngòi cho một làn sóng công kích, chửi rủa Lâm Nhàn trên khắp cõi mạng.
Sau khi vụ việc xảy ra, Phương Phương có thái độ nhận lỗi tốt, chủ động xóa video và thành khẩn khai báo hành vi vu khống tại cơ quan công an...
(1) Về mặt hình sự
· Bị cáo Phương Phương phạm tội phỉ báng, bị phạt 8 tháng quản chế.
(2) Về mặt bồi thường dân sự
Công khai xin lỗi:
· Phương Phương phải ghim "Bản tuyên bố xin lỗi" đã qua tòa án kiểm duyệt lên trang chủ tài khoản mạng xã hội trong 30 ngày liên tục.
· Đăng lời xin lỗi trên báo cấp thành phố 3 lần.
Bồi thường thiệt hại kinh tế
· Bồi thường cho Lâm Nhàn các khoản phí tổn thất tinh thần, phí luật sư, phí công chứng, phí trị liệu tâm lý, v.v.
· Tổng cộng 83.000 tệ, thời hạn thanh toán trong vòng 10 ngày.
…………
Kết quả phán quyết lần này còn nặng hơn nhiều so với yêu cầu bồi thường gấp đôi ban đầu của Lâm Nhàn.
[Quản chế tám tháng... Cảm giác hơi nhẹ nhỉ? Chắc do thái độ nhận lỗi tốt nên được khoan hồng, nghe bảo cô ả chủ động nhận hết tội rồi.
Anh Lâm pha này thắng đẹp quá! Phải thế chứ, coi như cảnh cáo mấy kẻ thích ăn vạ tống tiền! Ánh sáng công lý sẽ chiếu rọi đến tất cả mọi người.
Cá biệt cái gì, vừa nãy lại có một vụ "gội đầu bôi cổ" bị bóc phốt kìa, mấy cái mầm mống này là phải bóp chết từ trong trứng nước.
Năm phút nữa trôi qua.
"Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ, để mọi người phải đợi lâu rồi, chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé!"
Người dẫn chương trình đến muộn, dẫn bốn gia đình đi ra ngoài.
Khung cảnh trước mắt bỗng chốc mở bừng ra.
Một vùng sa mạc vàng óng vô tận trải dài đến tận chân trời. Dưới ánh tà dương buổi hoàng hôn, những cồn cát uốn lượn mềm mại, mảng sáng tối phân minh, tạo nên một khung cảnh tráng lệ đến ngạt thở.Một cơn gió thổi qua, không khí ngập tràn mùi cát bụi khô khốc và nóng hầm hập.
"Mọi người cứ ngồi ngay tại đây đi, cùng cảm nhận sự 'nhiệt tình' của nơi này nào!"
Người dẫn chương trình lên tiếng, rồi đi đầu ngồi xuống bãi cát.
Mọi người cũng lần lượt ngồi theo.
Hơi nóng từ ánh mặt trời vẫn còn lưu lại khiến mặt cát hơi âm ấm, truyền qua lớp quần mỏng. Tuy chưa đến mức bỏng da, nhưng ngồi lên có cảm giác ấm sực.
Bối Bối nhăn mũi, chê bai phủi phủi lớp cát dưới mông, rồi moi từ trong chiếc ba lô nhỏ ra một tấm đệm lót hình hoạt hình kê lên ngồi.
"Chỗ này liệu có thằn lằn không nhỉ? Cái loại mà 'vèo' một phát chui tọt xuống, rồi 'xoẹt' một cái lại chui lên, chạy siêu nhanh ấy?"
Lâm Nhàn đang nửa nằm nửa ngồi quan sát xung quanh, bỗng vỗ đùi cái đét, hét lớn:
"Nhìn kìa! Mau nhìn đằng kia kìa! Cát đang động đậy!"
Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về hướng đó.
Chỉ thấy cách Lục Minh Triết không xa, một khoảng cát nhỏ hơi nhô lên, rồi từ từ di chuyển chéo về phía trước, hướng thẳng về phía Vân Hạo.
"Cái quái gì thế!"
Lục Minh Triết chồm người tới. Bằng bản năng bảo vệ con, hắn lao nhanh lên trước, vươn tay ấn mạnh xuống đụn cát đang nhô lên kia!
Bịch!
Một tiếng động trầm đục vang lên, cát bắn tung tóe.
Lục Minh Triết cảm giác mình vừa chộp được một thứ gì đó tròn lẳn, hơi âm ấm lại còn đàn hồi, liền dùng sức nhổ bật lên!
Rào rào...
Cát rơi lả tả, một bàn chân to đùng... dính đầy cát vàng chễm chệ đập vào mắt mọi người!
Cả đám đông cứng tại chỗ.
Đệt! Tôi cứ tưởng có thằn lằn thật chứ! Anh chàng buông xuôi, anh lầy thật sự đấy!
Bố Lục phản ứng đỉnh thật đấy! Tuy nghiêm khắc nhưng bản năng bảo vệ con đúng là điểm mười không có nhưng!
Anh chàng buông xuôi: Bất ngờ chưa? Ngạc nhiên chưa? Kích thích không?
"Hì hì, đùa chút thôi mà, khuấy động không khí tí!"
Lâm Nhàn nở nụ cười cực kỳ gợi đòn, cố sức rút chân về: "Bố Lục... anh không mắc chứng cuồng chân đấy chứ? Anh buông tay ra đi chứ!"
"Đồ thần kinh! Ai thèm cái chân thối của cậu!"
Lục Minh Triết tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi, hắn hất mạnh chân Lâm Nhàn ra, vội bốc một nắm cát xoa xoa tay cho sạch.
"Được rồi, được rồi! Hai ông bố! Bình tĩnh! Bình tĩnh nào!"
Người dẫn chương trình vội vàng xoa dịu tình hình: "Chúng ta ghi hình Chương trình trước đã!"
Lục Minh Triết lẳng lặng nhích ra xa Lâm Nhàn, hoàn toàn không muốn ngồi gần cái tên này thêm một chút nào nữa.
"Lần này các mẹ không có mặt ở đây, chắc chắn không phải vì ê-kíp Chương trình muốn tiết kiệm tiền đâu nhé!"
Người dẫn chương trình cười đùa một câu, sau đó giải thích trước ống kính: "Bởi vì Mẹ Lục bận giải quyết vụ án, chỉ có hai người mẹ có thể đến, nên chúng tôi quyết định chỉ mời các ông bố tham gia thôi."
"Hay lắm, ủng hộ nhiệt tình!"
Lâm Nhàn lập tức giơ cao hai tay, vỗ tay bôm bốp, ra cái vẻ "đúng chuẩn ý tôi".
Những người khác: ...
Thần Thần vội vàng đưa tay bịt miệng bố mình lại: "Bố ơi, bố bớt làm con mất mặt đi!"
"Phì phì phì! Cái tay vừa nãy đấm bóp chân cho bố đấy, đừng có mà đụng vào mồm bố."
Lâm Nhàn chê bai né ra sau, nhưng vẫn bị quẹt trúng một chút.
"Đấm bóp chân thì cũng là bóp chân của bố, bố còn tự chê chính mình à!"Thần Thần định vươn tay ra tiếp thì bị Lâm Nhàn tóm chặt lại.
【Đúng là ngược đời, hai bố con nhà này hoán đổi linh hồn cho nhau à? Sao con lại hiểu chuyện hơn bố nhiều thế không biết?】
【Người dẫn chương trình cũng khổ thật đấy, có cặp bố con này ở đây thì lần nào cũng không nói hết được một câu suôn sẻ.】
【Chỉ có hai bà mẹ đến đúng là khó sắp xếp thật, thà cứ như bây giờ, tập này làm sân chơi riêng cho các ông bố, thế lại công bằng.】
【……】
"Mọi người trật tự nghe tôi nói nhé, không dài dòng nữa, chúng ta vào thẳng chủ đề chính luôn."
Người dẫn chương trình vỗ tay cắt ngang cuộc tranh cãi của hai bố con, sau đó mới tiếp tục:
"Từ giờ mỗi tập ê-kíp chương trình sẽ chọn một chủ đề, và chủ đề lần này là: Sa (cát)!"
"Xin mời mọi người dùng từ 'Sa' để ghép từ, hoặc đọc một câu thơ có chứa từ này."
Người dẫn chương trình chỉ tay về phía Lâm Nhàn: "Bắt đầu từ anh Lâm trước nhé."
"Được thôi, để tôi ngâm một bài thơ..."
Lâm Nhàn hắng giọng, chuyển sang tông giọng phát thanh viên tròn vành rõ chữ, đọc ngâm nga đầy truyền cảm: "Mười bước Sát một người, ngàn dặm không lưu hành!"
"Là 'Sa' trong sa mạc, chứ không phải 'Sát' trong sát nhân!"
Lục Minh Triết cười khẩy một tiếng, "thân thiện" nhắc nhở.
"Đỉnh đấy, bố Lục biết nhiều quá cơ, 'Sa' trong sa mạc thì cũng dễ thôi."
Lâm Nhàn chẳng thèm bận tâm xua xua tay, lại cất giọng: "Đại mạc cô yên trực, Trường hà lạc nhật viên!"
Cả hiện trường lại một lần nữa chìm vào im lặng.



